金山行送林提学之山西

(明代)邵宝

大江之中,有峰崔嵬。屹然独立不可动,百川到此皆萦回。

乾坤风气,与水相移推。来今往古无断续,中间有阖复有开。

顺流直泻忽此突然者,俨如玄圭锡禹戴履参三才。

吾闻岷山导江,东沱北汇,茫然两涯。瞿塘谁为峡,滟滪谁为堆。

洞庭东去小孤小,又东千里行绕凤凰之高台。南徐望海只尺是青天,如宇置此坳堂杯。

兹峰非柱亦非碣,清泠隔绝人间埃。神宫佛刹半参倚,唐镌宋刻剥落生莓苔。

蛟龙隐盘窟,鸾鹄栖悬崖。上摩苍茫下临空洞兮,不可以测度,但见海有西户江有东南隈。

一山二水理应尔,嗟此卷石直从何地天将来。水神夜戒百灵护,万骑驱逐疾走如衔枚。

吁嗟乎,尾闾去终日,昆崙几时回。振陵风雨潮汐争喧豗。

大哉吾道一逝者,夫何为乎有澜日倒波今颓。若非藉此作孤障,彼狂且悍将谁与之裁。

吾人定力如此石,沧桑不变此石无倾隤。送君须上最高处,商声击石开君怀。

太行绝顶更回首,一航东海何如哉。

《金山行送林提学之山西》拼音标注

jīn shān xíng sòng lín tí xué zhī shān xī
dà jiāng zhī zhōng,
yǒu fēng cūi wéi。
yì rán dú lì bù kě dòng,
bǎi chuān dào cǐ jiē yíng húi。
gān kūn fēng qì,
yǔ shǔi xiāng yí tūi。
lái jīn wǎng gǔ wú duàn xù,
zhōng jiān yǒu gé fù yǒu kāi。
shùn líu zhí xiè hū cǐ tū rán zhě,
yǎn rú xuán gūi xí yǔ dài lv̌ cān sān cái。
wú wén mín shān dǎo jiāng,
dōng tuó běi hùi,
máng rán liǎng yá。
jù táng shúi wèi xiá,
yàn yù shúi wèi dūi。
dòng tíng dōng qù xiǎo gū xiǎo,
yòu dōng qiān lǐ xíng rào fèng huáng zhī gāo tái。
nán xú wàng hǎi zhǐ chǐ shì qīng tiān,
rú yǔ zhì cǐ ào táng bēi。
zī fēng fēi zhù yì fēi jié,
qīng líng gé jué rén jiān āi。
shén gōng fó chà bàn cān yǐ,
táng juān sòng kè bō luò shēng méi tái。
jiāo lóng yǐn pán kū,
luán hú qī xuán yá。
shàng mó cāng máng xià lín kōng dòng xī,
bù kě yǐ cè dù,
dàn jiàn hǎi yǒu xī hù jiāng yǒu dōng nán wēi。
yī shān èr shǔi lǐ yìng ěr,
jiē cǐ juàn shí zhí cóng hé dì tiān jiāng lái。
shǔi shén yè jiè bǎi líng hù,
wàn qí qū zhú jí zǒu rú xián méi。
xū jiē hū,
wěi lv́ qù zhōng rì,
kūn lún jī shí húi。
zhèn líng fēng yǔ cháo xì zhēng xuān hūi。
dà zāi wú dào yī shì zhě,
fū hé wèi hū yǒu lán rì dǎo bō jīn túi。
ruò fēi jiè cǐ zuò gū zhàng,
bǐ kuáng qiě hàn jiāng shúi yǔ zhī cái。
wú rén dìng lì rú cǐ shí,
cāng sāng bù biàn cǐ shí wú qīng túi。
sòng jūn xū shàng zùi gāo chù,
shāng shēng jí shí kāi jūn huái。
tài xíng jué dǐng gèng húi shǒu,
yī háng dōng hǎi hé rú zāi。