赠王古直二首 其二
(明代)邵宝
栖栖复栖栖,而谓古遗直。曾从西曹古,冒禁为所识。
长揖称诗人,法吏不敢斥。泡灯亦儿戏,破碎何足惜。
西堂坐春风,凄凉泪沾臆。兹事久已传,野史谁当职。
《赠王古直二首 其二》拼音标注
zèng wáng gǔ zhí èr shǒu qí èr
qī qī fù qī qī,
ér wèi gǔ yí zhí。
céng cóng xī cáo gǔ,
mào jìn wèi suǒ shì。
cháng yī chēng shī rén,
fǎ lì bù gǎn chì。
pào dēng yì ér xì,
pò sùi hé zú xī。
xī táng zuò chūn fēng,
qī liáng lèi zhān yì。
zī shì jǐu yǐ chuán,
yě shǐ shúi dāng zhí。