庐山谣用李韵
(明代)邵宝
庐山倚南极,乾坤一高邱。绝顶有佳处,可作仙人楼。
诏书命我访奇品,等閒却遂平生游。白鹿洞在五老傍,我来讲席重铺张,青云见彩霞生光。
玉声左右泉不断,我行东峰涧有梁。眼明还直西南望,澄湖烟水俱苍苍。
不知乘舟者谁子,望我应恨天衢长。庐山如庐几万间,与仙作主去复还。
黄尘滔滔似海水,此山即是蓬莱山。载歌唐人诗,我句亦时发。
九江秀色行揽之,楚帆风送飞鸿没。五老五老真有情,万峰之中独自成。
何时拄杖往参立,上呼群仙下紫京。笑攀北斗挽银汉,共洗浊世邻太清。
《庐山谣用李韵》拼音标注
lú shān yáo yòng lǐ yùn
lú shān yǐ nán jí,
gān kūn yī gāo qīu。
jué dǐng yǒu jiā chù,
kě zuò xiān rén lóu。
zhào shū mìng wǒ fǎng qí pǐn,
děng xián què sùi píng shēng yóu。
bái lù dòng zài wǔ lǎo bàng,
wǒ lái jiǎng xí zhòng pū zhāng,
qīng yún jiàn cǎi xiá shēng guāng。
yù shēng zuǒ yòu quán bù duàn,
wǒ xíng dōng fēng jiàn yǒu liáng。
yǎn míng huán zhí xī nán wàng,
chéng hú yān shǔi jù cāng cāng。
bù zhī chéng zhōu zhě shúi zǐ,
wàng wǒ yìng hèn tiān qú cháng。
lú shān rú lú jī wàn jiān,
yǔ xiān zuò zhǔ qù fù huán。
huáng chén tāo tāo sì hǎi shǔi,
cǐ shān jí shì péng lái shān。
zài gē táng rén shī,
wǒ jù yì shí fā。
jǐu jiāng xìu sè xíng lǎn zhī,
chǔ fān fēng sòng fēi hóng méi。
wǔ lǎo wǔ lǎo zhēn yǒu qíng,
wàn fēng zhī zhōng dú zì chéng。
hé shí zhǔ zhàng wǎng cān lì,
shàng hū qún xiān xià zǐ jīng。
xiào pān běi dǒu wǎn yín hàn,
gòng xǐ zhuó shì lín tài qīng。