鹧鸪吟二首
(宋代)邵雍
翠竹丛深啼鹧鸪,鹧鸪声更胜提壶。
江南江北常相逐,春后春前多自呼。
迁客销魂惊梦寐,征人零泪湿衣裾。
愁中间处肠先断,似此伤怀禁得无。
江南江北常相逐,春后春前多自呼。
迁客销魂惊梦寐,征人零泪湿衣裾。
愁中间处肠先断,似此伤怀禁得无。
《鹧鸪吟二首》拼音标注
zhè gū yín èr shǒu
cùi zhú cóng shēn tí zhè gū,
zhè gū shēng gèng shèng tí hú。
jiāng nán jiāng běi cháng xiāng zhú,
chūn hòu chūn qián duō zì hū。
qiān kè xiāo hún liáng mèng mèi,
zhēng rén líng lèi shī yī jū。
chóu zhōng jiān chù cháng xiān duàn,
sì cǐ shāng huái jìn dé wú 。