谒子陵祠

(明代)佘翔

若有人兮山之曲,抚长松兮倚修竹。乐衡门兮栖迟,临清流兮卜筑。

谢轩冕于当途兮,结隐沦于空谷。岂无九五之恋穷交兮,一举吾慕乎黄鹄。

唯桐江之潺潺兮,逝昼夜其相续托。渔钓以终身兮安,所取天下之桎梏。

瞻飞鸿之冥冥兮,听松风之谡谡。彼神龙之蟠九州兮,岂其与虾鲰而相徵逐。

使凤凰可得而罗兮,又奚异鸡鹜之争饮啄。邈哉高风留此芳躅,上有许由之耳兮,下有严陵之足。

酌雨露以为浆兮,燃日月以为烛。汉家宫殿草离离,七里依然烟水绿。

《谒子陵祠》拼音标注

yè zǐ líng cí
ruò yǒu rén xī shān zhī qū,
fǔ cháng sōng xī yǐ xīu zhú。
lè héng mén xī qī chí,
lín qīng líu xī bǔ zhú。
xiè xuān miǎn yú dāng tú xī,
jié yǐn lún yú kōng gǔ。
qǐ wú jǐu wǔ zhī liàn qióng jiāo xī,
yī jǔ wú mù hū huáng hú。
wéi tóng jiāng zhī chán chán xī,
shì zhòu yè qí xiāng xù tuō。
yú diào yǐ zhōng shēn xī ān,
suǒ qǔ tiān xià zhī zhì gù。
zhān fēi hóng zhī míng míng xī,
tīng sōng fēng zhī sù sù。
bǐ shén lóng zhī pán jǐu zhōu xī,
qǐ qí yǔ xiā zōu ér xiāng zhēng zhú。
shǐ fèng huáng kě dé ér luō xī,
yòu xī yì jī mù zhī zhēng yǐn zhuó。
miǎo zāi gāo fēng líu cǐ fāng zhú,
shàng yǒu xǔ yóu zhī ěr xī,
xià yǒu yán líng zhī zú。
zhuó yǔ lù yǐ wèi jiāng xī,
rán rì yuè yǐ wèi zhú。
hàn jiā gōng diàn cǎo lí lí,
qī lǐ yī rán yān shǔi lv̀。