支硎山十二咏 其十一 放鹤亭

(宋代)安道

放鹤人何在,孤亭横翠微。客来亭上坐,惟见白云飞。

《支硎山十二咏 其十一 放鹤亭》拼音标注

zhī xíng shān shí èr yǒng qí shí yī fàng hè tíng
fàng hè rén hé zài,
gū tíng héng cùi wēi。
kè lái tíng shàng zuò,
wéi jiàn bái yún fēi。