支硎山十二咏 其十二 牛头峰

(宋代)安道

懒随年共化,独卧空山里。时有牧童来,长鞭驱不起。

《支硎山十二咏 其十二 牛头峰》拼音标注

zhī xíng shān shí èr yǒng qí shí èr níu tóu fēng
lǎn súi nián gòng huà,
dú wò kōng shān lǐ。
shí yǒu mù tóng lái,
cháng biān qū bù qǐ。