春日楼居

(宋代)安道

自甘养拙转愁轻,高卧春风潞子城。
几处断云还独鸟,谁家深树响流莺。
校书积岁非成癖,乐圣当时已近清。
万事古来惟结舌,传经应许汉更生。

《春日楼居》拼音标注

chūn rì lóu jū
zì gān yǎng zhuó zhuǎn chóu qīng,
gāo wò chūn fēng lù zǐ chéng。
jī chù duàn yún huán dú niǎo,
shúi jiā shēn shù xiǎng líu yīng。
xiào shū jī sùi fēi chéng pǐ,
lè shèng dāng shí yǐ jìn qīng。
wàn shì gǔ lái wéi jié shé,
chuán jīng yìng xǔ hàn gèng shēng 。