五言城北别亲友

(宋代)沈遘

朝出北门道,后车何轰轰。顾皆我亲友,送我胡中行。

置酒古寺堂,劝酌纷纵横。饮阑视四坐,悄若意弗平。

试问坐上客,客言安敢承。谓我自慷慨,固无儿女情。

幸当无事时,奚忽为北征。怜我不受辱,往拜单于营。

忧我衰病馀,跋涉万里程。二者所不堪,奈何谁使令。

我笑谓坐客,我岂徇利名。仕既不得已,王命方丁宁。

上羞傅介子,下愧苏子卿。第结匈奴心,以保先帝盟。

惓惓谢亲友,敢辞釂馀觥。

《五言城北别亲友》拼音标注

wǔ yán chéng běi bié qīn yǒu
zhāo chū běi mén dào,
hòu chē hé hōng hōng。
gù jiē wǒ qīn yǒu,
sòng wǒ hú zhōng xíng。
zhì jǐu gǔ sì táng,
quàn zhuó fēn zòng héng。
yǐn lán shì sì zuò,
qiǎo ruò yì fú píng。
shì wèn zuò shàng kè,
kè yán ān gǎn chéng。
wèi wǒ zì kāng kǎi,
gù wú ér nv̌ qíng。
xìng dāng wú shì shí,
xī hū wèi běi zhēng。
lián wǒ bù shòu rǔ,
wǎng bài dān yú yíng。
yōu wǒ shuāi bìng yú,
bá shè wàn lǐ chéng。
èr zhě suǒ bù kān,
nài hé shúi shǐ lìng。
wǒ xiào wèi zuò kè,
wǒ qǐ xùn lì míng。
shì jì bù dé yǐ,
wáng mìng fāng dīng níng。
shàng xīu fù jiè zǐ,
xià kùi sū zǐ qīng。
dì jié xiōng nú xīn,
yǐ bǎo xiān dì méng。
quán quán xiè qīn yǒu,
gǎn cí jiào yú gōng。