为王阳史司丞赋得玉女潭诗七首 其四 梅竹隩
(宋代)安道
郁伊北山阿,云木自披朗。映日文弥自,因风气逾爽。
芳馨潜金罍,重阴幕朱幌。鼎实方藉兹,佩玉悬和响。
天桃徒艳阳,文杏那能彷。比德取平观,会心成独往。
《为王阳史司丞赋得玉女潭诗七首 其四 梅竹隩》拼音标注
wèi wáng yáng shǐ sī chéng fù dé yù nv̌ tán shī qī shǒu qí sì méi zhú yù
yù yī běi shān ā,
yún mù zì pī lǎng。
yìng rì wén mí zì,
yīn fēng qì yú shuǎng。
fāng xīn qián jīn léi,
zhòng yīn mù zhū huǎng。
dǐng shí fāng jiè zī,
pèi yù xuán hé xiǎng。
tiān táo tú yàn yáng,
wén xìng nà néng páng。
bǐ dé qǔ píng guān,
hùi xīn chéng dú wǎng。