圆明师为余鼓琴作昭君操因感其意辞以赠之

(宋代)沈辽

王昭君,汉宫女。生如桃李花,皖皖托朝露。不向春风荣,摧折在泥土。

耻将黄金市颜色,空得君王一回顾。黄门扶我上车去,遥望汉宫隔烟雾。

十年帘下学画眉,不知还被蛾眉误。中间悲怨或易忘,如今羁愁那可谕。

梦中时复作歌舞,满目异类谁与语。胡风日夜惊吹沙,不知春来复秋去。

一生此恨终难言,独自援琴传作谱。传作谱,一曲未终泪如雨。

我来都城下,黄尘厌羁旅。道人为我试一弹,使我超然为怀古。

《圆明师为余鼓琴作昭君操因感其意辞以赠之》拼音标注

yuán míng shī wèi yú gǔ qín zuò zhāo jūn cāo yīn gǎn qí yì cí yǐ zèng zhī
wáng zhāo jūn,
hàn gōng nv̌。
shēng rú táo lǐ huā,
wǎn wǎn tuō zhāo lù。
bù xiàng chūn fēng róng,
cūi zhé zài ní tǔ。
chǐ jiāng huáng jīn shì yán sè,
kōng dé jūn wáng yī húi gù。
huáng mén fú wǒ shàng chē qù,
yáo wàng hàn gōng gé yān wù。
shí nián lián xià xué huà méi,
bù zhī huán bèi é méi wù。
zhōng jiān bēi yuàn huò yì wàng,
rú jīn jī chóu nà kě yù。
mèng zhōng shí fù zuò gē wǔ,
mǎn mù yì lèi shúi yǔ yǔ。
hú fēng rì yè liáng chūi shā,
bù zhī chūn lái fù qīu qù。
yī shēng cǐ hèn zhōng nán yán,
dú zì yuán qín chuán zuò pǔ。
chuán zuò pǔ,
yī qū wèi zhōng lèi rú yǔ。
wǒ lái dū chéng xià,
huáng chén yàn jī lv̌。
dào rén wèi wǒ shì yī dàn,
shǐ wǒ chāo rán wèi huái gǔ。