送吕山人中父

(明代)沈明臣

与君同庚复同里,四十五年才识尔。
四见翻怜在异乡,四亲顿觉如弟兄。
君家脊忘急难,我家堂前紫荆死。
一言一哭一声悲,君泪如珠我如水。
即今别我去何方,自言只在乾坤里。
乾坤茫茫海岳长,那得扶摇大鹏起。
昔年尝走齐鲁间,紫霞高冠白云履。
兔园上客比邹枚,长揖侯王傲天子。
侠骨能令壮士香,高怀可使狂生耻。
酒酣词赋欲凌云,墨客骚人尽披靡。
歌声振落太山云,夜半登颠脱双屣。
醉击秦王无字碑,长啸大呼呼曰你。
你是秦人尔汝称,漫骂祖龙何有耳。
君乎岂是浪游人,堕地何惭射弧矢。
豪杰生身天地间,只合从天任驱使。
乃今落魄不逢时,岂肯低眉窥指视。
我今沽酒对君欢,莫谓无能报知己。

《送吕山人中父》拼音标注

sòng lv̌ shān rén zhōng fù
yǔ jūn tóng gēng fù tóng lǐ,
sì shí wǔ nián cái shì ěr。
sì jiàn fān lián zài yì xiāng,
sì qīn dùn jué rú dì xiōng。
jūn jiā jí wàng jí nán,
wǒ jiā táng qián zǐ jīng sǐ。
yī yán yī kū yī shēng bēi,
jūn lèi rú zhū wǒ rú shǔi。
jí jīn bié wǒ qù hé fāng,
zì yán zhǐ zài gān kūn lǐ。
gān kūn máng máng hǎi yuè cháng,
nà dé fú yáo dà péng qǐ。
xī nián cháng zǒu qí lǔ jiān,
zǐ xiá gāo guān bái yún lv̌。
tù yuán shàng kè bǐ zōu méi,
cháng yī hóu wáng ào tiān zǐ。
xiá gǔ néng lìng zhuàng shì xiāng,
gāo huái kě shǐ kuáng shēng chǐ。
jǐu hān cí fù yù líng yún,
mò kè sāo rén jǐn pī mǐ。
gē shēng zhèn luò tài shān yún,
yè bàn dēng diān tuō shuāng xǐ。
zùi jí qín wáng wú zì bēi,
cháng xiào dà hū hū yuē nǐ。
nǐ shì qín rén ěr rǔ chēng,
màn mà zǔ lóng hé yǒu ěr。
jūn hū qǐ shì làng yóu rén,
duò dì hé cán shè hú shǐ。
háo jié shēng shēn tiān dì jiān,
zhǐ hé cóng tiān rèn qū shǐ。
nǎi jīn luò pò bù féng shí,
qǐ kěn dī méi kūi zhǐ shì。
wǒ jīn gū jǐu dùi jūn huān,
mò wèi wú néng bào zhī jǐ 。