妾受命辞
(清代)沈用济
妾受命兮少孤,师氏教以《诗书》。阿母爱予早有家,托君子以贱躯。
乘华轩兮归德门,曳绮縠兮罗金尊。上事公姥兮无间言,俯蓄五子兮今有孙。
何以奉君朝餐,铜盘或炙或燔。何以奉君御寒,裁缝越布吴纨。
鼠穿墉兮狼入室,唇干口燥兮不可与说,无褐无衣兮迫冬日。
晨鸡咿喔天雨霜,明星煌煌出洞房,为君秣马游四方。
丈夫气磊落,朗如日照临。渴莫饮盗泉水,倦莫憩恶木阴。
出门常苦远,在家常苦贫。女子当门户,百难萃其身。
思我君子兮蔚为国华,富贵勿喜兮贫贱勿嗟,履仁服德兮名乃纷葩。
《妾受命辞》拼音标注
qiè shòu mìng cí
qiè shòu mìng xī shǎo gū,
shī shì jiào yǐ 《 shī shū 》。
ā mǔ ài yú zǎo yǒu jiā,
tuō jūn zǐ yǐ jiàn qū。
chéng huá xuān xī gūi dé mén,
yè qǐ hú xī luō jīn zūn。
shàng shì gōng mǔ xī wú jiān yán,
fǔ xù wǔ zǐ xī jīn yǒu sūn。
hé yǐ fèng jūn zhāo cān,
tóng pán huò zhì huò fán。
hé yǐ fèng jūn yù hán,
cái féng yuè bù wú wán。
shǔ chuān yōng xī láng rù shì,
chún gān kǒu zào xī bù kě yǔ shuō,
wú hé wú yī xī pò dōng rì。
chén jī yī ō tiān yǔ shuāng,
míng xīng huáng huáng chū dòng fáng,
wèi jūn mò mǎ yóu sì fāng。
zhàng fū qì lěi luò,
lǎng rú rì zhào lín。
kě mò yǐn dào quán shǔi,
juàn mò qì è mù yīn。
chū mén cháng kǔ yuǎn,
zài jiā cháng kǔ pín。
nv̌ zǐ dāng mén hù,
bǎi nán cùi qí shēn。
sī wǒ jūn zǐ xī wèi wèi guó huá,
fù gùi wù xǐ xī pín jiàn wù jiē,
lv̌ rén fú dé xī míng nǎi fēn pā。