挽屈处诚善写竹

(明代)沈周

可庵不可作,昆山为之荒。将谓青琅玕,一夜遭折伤。

其影落屏障,千家留墨光。墨以托竹命,人短竹自长。

魂当附竹存,未分人琴亡。我来吊风雨,秋尽堂空凉。

含情赋清篇,因之招凤凰。

《挽屈处诚善写竹》拼音标注

wǎn qū chù chéng shàn xiě zhú
kě ān bù kě zuò,
kūn shān wèi zhī huāng。
jiāng wèi qīng láng gān,
yī yè zāo zhé shāng。
qí yǐng luò píng zhàng,
qiān jiā líu mò guāng。
mò yǐ tuō zhú mìng,
rén duǎn zhú zì cháng。
hún dāng fù zhú cún,
wèi fēn rén qín wáng。
wǒ lái diào fēng yǔ,
qīu jǐn táng kōng liáng。
hán qíng fù qīng piān,
yīn zhī zhāo fèng huáng。