题华光禄汝德石延年古松诗

(明代)沈周

曼卿号诗豪,发奇索幽秘。对语禽关乐,生香花交树。

翕然伊洛间,妙绝称者亟。清放挟滑稽,其风如晋靡。

马逸遭踬坠,云赖石学士。狂调烟花馆,弗愧街司箠。

落考褫华袍,坐啸傲群耻。作诗喻罢进,遗韵寓谑旨。

排闼就钱愚,博饮略汝尔。卒与刘潜醉,囚巢鳖自儗。

止酒迨遵戒,枯渴遂及死。苍笔留松篇,心画森规矩。

古以画观人,无乃倒非是。躐颜复涉柳,廉隅摄神鬼。

兽柙怒虎兕,武库耀戟棨。当时朱夫子,不学九渊体。

道德百代师,朱紫曷足訾。曼卿贲在外,紫阳衷则匪。

我今罔异同,口舌吾过矣。拙肘叹莫学,聊以指运几。

缘辞更高讽,谡谩松风起。其人当不亡,或在蓉城里。

《题华光禄汝德石延年古松诗》拼音标注

tí huá guāng lù rǔ dé shí yán nián gǔ sōng shī
màn qīng hào shī háo,
fā qí suǒ yōu mì。
dùi yǔ qín guān lè,
shēng xiāng huā jiāo shù。
xì rán yī luò jiān,
miào jué chēng zhě jí。
qīng fàng xié huá jī,
qí fēng rú jìn mǐ。
mǎ yì zāo zhì zhùi,
yún lài shí xué shì。
kuáng diào yān huā guǎn,
fú kùi jiē sī chúi。
luò kǎo chǐ huá páo,
zuò xiào ào qún chǐ。
zuò shī yù bà jìn,
yí yùn yù nvè zhǐ。
pái tà jìu qián yú,
bó yǐn lvè rǔ ěr。
zú yǔ líu qián zùi,
qíu cháo biē zì nǐ。
zhǐ jǐu dài zūn jiè,
kū kě sùi jí sǐ。
cāng bǐ líu sōng piān,
xīn huà sēn gūi jǔ。
gǔ yǐ huà guān rén,
wú nǎi dǎo fēi shì。
liè yán fù shè lǐu,
lián yú shè shén gǔi。
shòu xiá nù hǔ sì,
wǔ kù yào jǐ qǐ。
dāng shí zhū fū zǐ,
bù xué jǐu yuān tǐ。
dào dé bǎi dài shī,
zhū zǐ hé zú zǐ。
màn qīng bì zài wài,
zǐ yáng zhōng zé fěi。
wǒ jīn wǎng yì tóng,
kǒu shé wú guò yǐ。
zhuó zhǒu tàn mò xué,
liáo yǐ zhǐ yùn jī。
yuán cí gèng gāo fēng,
sù mán sōng fēng qǐ。
qí rén dāng bù wáng,
huò zài róng chéng lǐ。