拟古诗七十首 其五 支道人遁赞佛

(明代)盛时泰

震旦值熙阳,首夏时清和。缅怀鹫岭地,兹夕降奢摩。

明星一悟法,慈悲周九阿。撚花陟宝座,花影何婀娜。

阿难笑传意,外道生障魔。岂期一茎草,可为千丈柯。

历劫已无数,未来今已过。嗟予禀夙愆,幸得渡慈波。

巍巍鸡足山,众宝何嵯峨。一自法鼓息,昏夜徒吹螺。

禅解既已鲜,支离何众多。空有澄观理,不聆帝子歌。

遂使阎屠人,终日疲婆娑。真性了无取,千载如一俄。

颠倒识浪中,仡仡复蹉蹉。哀哉此众生,忍闻修多罗。

渡海必以筏,无筏难涉河。渡竟还自渡,由旬与刹那。

寄言后世士,讽诵无怠跎。

《拟古诗七十首 其五 支道人遁赞佛》拼音标注

nǐ gǔ shī qī shí shǒu qí wǔ zhī dào rén dùn zàn fó
zhèn dàn zhí xī yáng,
shǒu xià shí qīng hé。
miǎn huái jìu líng dì,
zī xī jiàng shē mó。
míng xīng yī wù fǎ,
cí bēi zhōu jǐu ā。
niǎn huā zhì bǎo zuò,
huā yǐng hé ē nuó。
ā nán xiào chuán yì,
wài dào shēng zhàng mó。
qǐ qī yī jīng cǎo,
kě wèi qiān zhàng kē。
lì jié yǐ wú shù,
wèi lái jīn yǐ guò。
jiē yú bǐng sù qiān,
xìng dé dù cí bō。
wēi wēi jī zú shān,
zhòng bǎo hé cuó é。
yī zì fǎ gǔ xī,
hūn yè tú chūi luó。
shàn jiě jì yǐ xiān,
zhī lí hé zhòng duō。
kōng yǒu chéng guān lǐ,
bù líng dì zǐ gē。
sùi shǐ yán tú rén,
zhōng rì pí pó suō。
zhēn xìng le wú qǔ,
qiān zài rú yī é。
diān dǎo shì làng zhōng,
yì yì fù cuō cuō。
āi zāi cǐ zhòng shēng,
rěn wén xīu duō luō。
dù hǎi bì yǐ fá,
wú fá nán shè hé。
dù jìng huán zì dù,
yóu xún yǔ chà nà。
jì yán hòu shì shì,
fēng sòng wú dài tuó。