胡苇航寄古剑

(宋代)盛世忠

有人尺锦长安来,远寄宝匣手自开。
远云紫气灿虚室,铗中青蛇鳞生苔。
诚携掌握一挥动,瞬息天地兴风雷。
少年志气老益壮,惟愿圣诏下九垓。
厩中我有汗血马,与汝直北清氛埃。
丈夫当为国雪耻,笑指经生真不才。

《胡苇航寄古剑》拼音标注

hú wěi háng jì gǔ jiàn
yǒu rén chǐ jǐn cháng ān lái,
yuǎn jì bǎo xiá shǒu zì kāi。
yuǎn yún zǐ qì càn xū shì,
jiá zhōng qīng shé lín shēng tái。
chéng xié zhǎng wò yī hūi dòng,
shùn xī tiān dì xīng fēng léi。
shǎo nián zhì qì lǎo yì zhuàng,
wéi yuàn shèng zhào xià jǐu gāi。
jìu zhōng wǒ yǒu hàn xiě mǎ,
yǔ rǔ zhí běi qīng fēn āi。
zhàng fū dāng wèi guó xuě chǐ,
xiào zhǐ jīng shēng zhēn bù cái 。