静逸二首 其二

(明代)石宝

太虚虽泬寥,二气自阖辟。山岳虽不移,万物自生息。

谁言吾静拘,吾静乃得逸。居静渊水明,行静岩月出。

应断亦不蹉,百感难混寂。岂必歌继謼,方能谢忻戚。

《静逸二首 其二》拼音标注

jìng yì èr shǒu qí èr
tài xū sūi xuè liáo,
èr qì zì gé pì。
shān yuè sūi bù yí,
wàn wù zì shēng xī。
shúi yán wú jìng jū,
wú jìng nǎi dé yì。
jū jìng yuān shǔi míng,
xíng jìng yán yuè chū。
yìng duàn yì bù cuō,
bǎi gǎn nán hùn jì。
qǐ bì gē jì hù,
fāng néng xiè xīn qī。