东华真人图代寅轩先生题

(明代)石宝

徐生入海不复还,人传已在三神山。山头宫殿千万间,青玉琢户黄金镮。

银城射日日色斑,望之可见不可攀。不可攀,那可度。

谁人海上遇安期,貌得山光入生素。雕琼作树瑶作华,白璧楼中张采霞。

灵芝五色蒲九节,青鸟窗前堕红雪。蟠桃结实三千秋,大仙小仙来宴游。

或驾苍麟,或骖赤虬。或乘白鹿,或服青牛。采丹葩兮绿萼,杂瑶草兮为羞。

扬清歌兮云驻,玉麈挥兮风流。扬歌兮挥麈,吹箫兮击鼓。

弹湘弦兮执鹭羽,青凤吟兮白鸾舞。吾不知其为谁,或童颜而貌古。

东华真人须满腮,吐吞日月餐风雷。天浆一滴可以祛尘胎,何况日饮三万杯。

黄芽夜半珠累累,瑶光直上冲三台。青头童子时往来。

我欲因之问王母,瑶池之会岂可复得哉。吾间东方朔、李谪仙,年来亦在瀛洲边。

二君于我有旧故,公其为我相周旋。不知奇辩犹能雄,斗酒一吟今几篇。

东华真人笑不语,但见花梢露如雨。桃源旧事言未终,回首洪波几桑土。

《东华真人图代寅轩先生题》拼音标注

dōng huá zhēn rén tú dài yín xuān xiān shēng tí
xú shēng rù hǎi bù fù huán,
rén chuán yǐ zài sān shén shān。
shān tóu gōng diàn qiān wàn jiān,
qīng yù zhuó hù huáng jīn huán。
yín chéng shè rì rì sè bān,
wàng zhī kě jiàn bù kě pān。
bù kě pān,
nà kě dù。
shúi rén hǎi shàng yù ān qī,
mào dé shān guāng rù shēng sù。
diāo qióng zuò shù yáo zuò huá,
bái bì lóu zhōng zhāng cǎi xiá。
líng zhī wǔ sè pú jǐu jié,
qīng niǎo chuāng qián duò hóng xuě。
pán táo jié shí sān qiān qīu,
dà xiān xiǎo xiān lái yàn yóu。
huò jià cāng lín,
huò cān chì qíu。
huò chéng bái lù,
huò fú qīng níu。
cǎi dān pā xī lv̀ è,
zá yáo cǎo xī wèi xīu。
yáng qīng gē xī yún zhù,
yù zhǔ hūi xī fēng líu。
yáng gē xī hūi zhǔ,
chūi xiāo xī jí gǔ。
dàn xiāng xián xī zhí lù yǔ,
qīng fèng yín xī bái luán wǔ。
wú bù zhī qí wèi shúi,
huò tóng yán ér mào gǔ。
dōng huá zhēn rén xū mǎn sāi,
tǔ tūn rì yuè cān fēng léi。
tiān jiāng yī dī kě yǐ qū chén tāi,
hé kuàng rì yǐn sān wàn bēi。
huáng yá yè bàn zhū lèi lèi,
yáo guāng zhí shàng chōng sān tái。
qīng tóu tóng zǐ shí wǎng lái。
wǒ yù yīn zhī wèn wáng mǔ,
yáo chí zhī hùi qǐ kě fù dé zāi。
wú jiān dōng fāng shuò 、 lǐ zhé xiān,
nián lái yì zài yíng zhōu biān。
èr jūn yú wǒ yǒu jìu gù,
gōng qí wèi wǒ xiāng zhōu xuán。
bù zhī qí biàn yóu néng xióng,
dǒu jǐu yī yín jīn jī piān。
dōng huá zhēn rén xiào bù yǔ,
dàn jiàn huā shāo lù rú yǔ。
táo yuán jìu shì yán wèi zhōng,
húi shǒu hóng bō jī sāng tǔ。