用山谷题借景轩赋史簿清荫

(宋代)释宝昙

竹君如余子琴张,友此百十庸何伤。
听渠风雨夜深语,撼我窗几无边凉。
起来颠倒急穿袜,直恐吾庐变林樾。
却烦清影过墙来,已约姮娥借明月。

《用山谷题借景轩赋史簿清荫》拼音标注

yòng shān gǔ tí jiè jǐng xuān fù shǐ bù qīng yìn
zhú jūn rú yú zǐ qín zhāng,
yǒu cǐ bǎi shí yōng hé shāng。
tīng qú fēng yǔ yè shēn yǔ,
hàn wǒ chuāng jī wú biān liáng。
qǐ lái diān dǎo jí chuān wà,
zhí kǒng wú lú biàn lín yuè。
què fán qīng yǐng guò qiáng lái,
yǐ yuē héng é jiè míng yuè 。