双林逢姚子展 其一

(清代)施补华

延缘聊作苇间行,密友初闻喜更惊。密后重逢疑隔世,愁中过慰胜同生。

风尘面目恒饥色,患难文章变徵声。执手欷歔仍自笑,胸中五岳几时平。

《双林逢姚子展 其一》拼音标注

shuāng lín féng yáo zǐ zhǎn qí yī
yán yuán liáo zuò wěi jiān xíng,
mì yǒu chū wén xǐ gèng liáng。
mì hòu zhòng féng yí gé shì,
chóu zhōng guò wèi shèng tóng shēng。
fēng chén miàn mù héng jī sè,
huàn nán wén zhāng biàn zhēng shēng。
zhí shǒu xī xū réng zì xiào,
xiōng zhōng wǔ yuè jī shí píng。