严氏家庙松歌为秋樵丈作

(清代)施补华

方练奇节天下崇,何人为表严司空。五百年来事隐约,依然祠庙菰城东。

行人下马动凭吊,轮囷手抚当门松。白昼时闻飞霹雳,空堂宛欲腾蛟龙。

摧颓老干出生气,盘屈孤根回曲衷。劲质何辞霜雪烈,精灵或与风云通。

何来史氏致身录,肆口诬蔑言非公。宫中老佛既乌有,翠华安得中途逢。

晚死差为十族计,耿耿何愧诸公忠。摩挲独叹后凋节,惨淡如见孤臣容。

南枝苍苍鄂王墓,黛色郁郁丞相宫。爱惜亦期人勿伐,萧条却恨时难同。

飘然时危一老翁,不忘祖德干戈中。手携画卷命题句,忠魂劲节相交融。

危时永忆栋梁器,大材不藉丹青功。森然寒气入诗骨,笔端谡谡来长风。

《严氏家庙松歌为秋樵丈作》拼音标注

yán shì jiā miào sōng gē wèi qīu qiáo zhàng zuò
fāng liàn qí jié tiān xià chóng,
hé rén wèi biǎo yán sī kōng。
wǔ bǎi nián lái shì yǐn yuē,
yī rán cí miào gū chéng dōng。
xíng rén xià mǎ dòng píng diào,
lún qūn shǒu fǔ dāng mén sōng。
bái zhòu shí wén fēi pī lì,
kōng táng wǎn yù téng jiāo lóng。
cūi túi lǎo gān chū shēng qì,
pán qū gū gēn húi qū zhōng。
jìng zhí hé cí shuāng xuě liè,
jīng líng huò yǔ fēng yún tōng。
hé lái shǐ shì zhì shēn lù,
sì kǒu wú miè yán fēi gōng。
gōng zhōng lǎo fó jì wū yǒu,
cùi huá ān dé zhōng tú féng。
wǎn sǐ chà wèi shí zú jì,
gěng gěng hé kùi zhū gōng zhōng。
mó suō dú tàn hòu diāo jié,
cǎn dàn rú jiàn gū chén róng。
nán zhī cāng cāng è wáng mù,
dài sè yù yù chéng xiāng gōng。
ài xī yì qī rén wù fá,
xiāo tiáo què hèn shí nán tóng。
piāo rán shí wēi yī lǎo wēng,
bù wàng zǔ dé gān gē zhōng。
shǒu xié huà juàn mìng tí jù,
zhōng hún jìng jié xiāng jiāo róng。
wēi shí yǒng yì dòng liáng qì,
dà cái bù jiè dān qīng gōng。
sēn rán hán qì rù shī gǔ,
bǐ duān sù sù lái cháng fēng。