沁园春七首 其七
(清代)史承谦
又度芳时,诗卷慵开,那堪病中。想碧虚垂钓,一湾明镜,白云招隐,几朵芙蓉。
随意滋兰,还思种橘,十载青春不负公。还应悔,纵碎琴奚益,觅句徒工。
休教更听歌钟,怕已作、花前鹤发翁。恁匆匆过耳,无情鹒蟀,劳劳阅世,百感鸡虫。
我欲临风,横吹长笛,喷出胸头恨万重。谁能识,看菰芦光怪,有气如虹。
《沁园春七首 其七》拼音标注
qìn yuán chūn qī shǒu qí qī
yòu dù fāng shí,
shī juàn yōng kāi,
nà kān bìng zhōng。
xiǎng bì xū chúi diào,
yī wān míng jìng,
bái yún zhāo yǐn,
jī duǒ fú róng。
súi yì zī lán,
huán sī zhǒng jú,
shí zài qīng chūn bù fù gōng。
huán yìng hǔi,
zòng sùi qín xī yì,
mì jù tú gōng。
xīu jiào gèng tīng gē zhōng,
pà yǐ zuò 、 huā qián hè fā wēng。
rèn cōng cōng guò ěr,
wú qíng gēng shuài,
láo láo yuè shì,
bǎi gǎn jī chóng。
wǒ yù lín fēng,
héng chūi cháng dí,
pēn chū xiōng tóu hèn wàn zhòng。
shúi néng shì,
kàn gū lú guāng guài,
yǒu qì rú hóng。