山隐居士赞

(宋代)释大观

僧之形,人之英。
何所作兮畦衣常披,何所说兮玉尘常横。
世情悠悠兮若秋云之淡,胸次了了兮悬秋月之明。
其禀也灵,其施也平。
六窗自虚,万象自呈。
斯何人欤,岂不入山林而隐,
不濯沧浪而清者耶。

《山隐居士赞》拼音标注

shān yǐn jū shì zàn
sēng zhī xíng,
rén zhī yīng。
hé suǒ zuò xī qí yī cháng pī,
hé suǒ shuō xī yù chén cháng héng。
shì qíng yōu yōu xī ruò qīu yún zhī dàn,
xiōng cì le le xī xuán qīu yuè zhī míng。
qí bǐng yě líng,
qí shī yě píng。
lìu chuāng zì xū,
wàn xiàng zì chéng。
sī hé rén yú,
qǐ bù rù shān lín ér yǐn,
bù zhuó cāng làng ér qīng zhě yé 。