和卧龙招隐吟

(宋代)安道

武侯与晦翁,千载两名流。
各以一臂力,能镇百世浮。
神游天地间,或为山阿留。
心期有佳人,驾言写幽忧。
水流崖华开,山空明月秋。
桂树影团团,乳鹿鸣呦呦。
荐菊秋盈筐,酌茶花满瓯。
两翁来不来,徘徊驻归驺。

《和卧龙招隐吟》拼音标注

hé wò lóng zhāo yǐn yín
wǔ hóu yǔ hùi wēng,
qiān zài liǎng míng líu。
gè yǐ yī bì lì,
néng zhèn bǎi shì fú。
shén yóu tiān dì jiān,
huò wèi shān ā líu。
xīn qī yǒu jiā rén,
jià yán xiě yōu yōu。
shǔi líu yá huá kāi,
shān kōng míng yuè qīu。
gùi shù yǐng tuán tuán,
rǔ lù míng yōu yōu。
jiàn jú qīu yíng kuāng,
zhuó chá huā mǎn ōu。
liǎng wēng lái bù lái,
pái huái zhù gūi zōu 。