东山源和尚赞

(宋代)释大观

门里虫,蛊里毒。
才过凌霄峰,浑家成不睦。
指白为黑兮质证有头之冤,改调移声兮唱出无谱之曲。
自奉川之富沙以至乎剑池,深处兮有谁共躅。
何须象骨岩高,须知己展不缩。
韶成九包至,樵唱一夔足。
家私莫隐,全封半幅。
赞之骂之,口哑舌秃。

《东山源和尚赞》拼音标注

dōng shān yuán hé shàng zàn
mén lǐ chóng,
gǔ lǐ dú。
cái guò líng xiāo fēng,
hún jiā chéng bù mù。
zhǐ bái wèi hēi xī zhí zhèng yǒu tóu zhī yuān,
gǎi diào yí shēng xī chàng chū wú pǔ zhī qū。
zì fèng chuān zhī fù shā yǐ zhì hū jiàn chí,
shēn chù xī yǒu shúi gòng zhú。
hé xū xiàng gǔ yán gāo,
xū zhī jǐ zhǎn bù suō。
sháo chéng jǐu bāo zhì,
qiáo chàng yī kúi zú。
jiā sī mò yǐn,
quán fēng bàn fú。
zàn zhī mà zhī,
kǒu yǎ shé tū 。