听天竺慧照师琴

(宋代)释道潜

太古淳音久已亏,多君妙指善医治。高山流水意虽在,白雪阳春和者谁。

不放惊飙侵涧户,只容明月侍帘帷。满堂宾客俱倾耳,共失芙蓉漏转时。

《听天竺慧照师琴》拼音标注

tīng tiān zhú hùi zhào shī qín
tài gǔ chún yīn jǐu yǐ yú,
duō jūn miào zhǐ shàn yì zhì。
gāo shān líu shǔi yì sūi zài,
bái xuě yáng chūn hé zhě shúi。
bù fàng liáng biāo qīn jiàn hù,
zhǐ róng míng yuè shì lián wéi。
mǎn táng bīn kè jù qīng ěr,
gòng shī fú róng lòu zhuǎn shí。