吴太清有远役以诗寄别次韵
(宋代)安道
宇宙入八窗,芙蓉制衣裳。
两眼挂万制,深拄书传香。
笔端肤寸合,要作天下凉。
余事亦演雅,簸弄正未妨。
颠倒走百怪,陆离罗众芳。
气焰压牛斗,何止万丈光。
笑他儿女曹,白道空茫茫。
秋风三尺剑,尘土压下方。
斫却月中桂,及此鬓未苍。
我欲援北斗,酌以椒桂浆。文章於此道,
太山一毫芒。洙泗到伊洛,
波澜正泱泱。多少遡流人,
褰裳复回翔。孰知方寸间,
一苇直可航。勉哉吴夫子,
此事当毋忘。
两眼挂万制,深拄书传香。
笔端肤寸合,要作天下凉。
余事亦演雅,簸弄正未妨。
颠倒走百怪,陆离罗众芳。
气焰压牛斗,何止万丈光。
笑他儿女曹,白道空茫茫。
秋风三尺剑,尘土压下方。
斫却月中桂,及此鬓未苍。
我欲援北斗,酌以椒桂浆。文章於此道,
太山一毫芒。洙泗到伊洛,
波澜正泱泱。多少遡流人,
褰裳复回翔。孰知方寸间,
一苇直可航。勉哉吴夫子,
此事当毋忘。
《吴太清有远役以诗寄别次韵》拼音标注
wú tài qīng yǒu yuǎn yì yǐ shī jì bié cì yùn
yǔ zhòu rù bā chuāng,
fú róng zhì yī cháng。
liǎng yǎn guà wàn zhì,
shēn zhǔ shū chuán xiāng。
bǐ duān fū cùn hé,
yào zuò tiān xià liáng。
yú shì yì yǎn yǎ,
bò nòng zhèng wèi fáng。
diān dǎo zǒu bǎi guài,
lù lí luō zhòng fāng。
qì yàn yā níu dǒu,
hé zhǐ wàn zhàng guāng。
xiào tā ér nv̌ cáo,
bái dào kōng máng máng。
qīu fēng sān chǐ jiàn,
chén tǔ yā xià fāng。
zhuó què yuè zhōng gùi,
jí cǐ bìn wèi cāng。
wǒ yù yuán běi dǒu , zhuó yǐ jiāo gùi jiāng。
wén zhāng yú cǐ dào,
tài shān yī háo máng。
zhū sì dào yī luò,
bō lán zhèng yāng yāng。
duō shǎo sù líu rén,
qiān cháng fù húi xiáng。
shú zhī fāng cùn jiān,
yī wěi zhí kě háng。
miǎn zāi wú fū zǐ,
cǐ shì dāng wú wàng 。