题善住阁
(宋代)安道
阁前溪水声潺湲,阁后山色空巑屼。
取之不得舍不得,善住道人如是观。
浩荡春风满天地,飞絮游丝无定处。
去无所至来无踪,善住道人如是住。
有所往兮成守株,鱼止泺兮鸟栖芦。
无所住兮成漫浪,空中迹兮镜中像。
道人一笑璨琳琅,住不住兮吾已忘。
閒倚阑干春昼长,眼看白鸟浮沧浪。
取之不得舍不得,善住道人如是观。
浩荡春风满天地,飞絮游丝无定处。
去无所至来无踪,善住道人如是住。
有所往兮成守株,鱼止泺兮鸟栖芦。
无所住兮成漫浪,空中迹兮镜中像。
道人一笑璨琳琅,住不住兮吾已忘。
閒倚阑干春昼长,眼看白鸟浮沧浪。
《题善住阁》拼音标注
tí shàn zhù gé
gé qián xī shǔi shēng chán yuán,
gé hòu shān sè kōng cuán wù。
qǔ zhī bù dé shè bù dé,
shàn zhù dào rén rú shì guān。
hào dàng chūn fēng mǎn tiān dì,
fēi xù yóu sī wú dìng chù。
qù wú suǒ zhì lái wú zōng,
shàn zhù dào rén rú shì zhù。
yǒu suǒ wǎng xī chéng shǒu zhū,
yú zhǐ bó xī niǎo qī lú。
wú suǒ zhù xī chéng màn làng,
kōng zhōng jī xī jìng zhōng xiàng。
dào rén yī xiào càn lín láng,
zhù bù zhù xī wú yǐ wàng。
xián yǐ lán gān chūn zhòu cháng,
yǎn kàn bái niǎo fú cāng làng 。