和山泉喜雪

(宋代)安道

高下随风自在吹,纵横万里急还迟。
园林顷刻生春意,天地中间有此奇。
深入重城长缚处,不持寸刃令行时。
夜来竹外生盈尽,冻损梅花人未知。

《和山泉喜雪》拼音标注

hé shān quán xǐ xuě
gāo xià súi fēng zì zài chūi,
zòng héng wàn lǐ jí huán chí。
yuán lín qǐng kè shēng chūn yì,
tiān dì zhōng jiān yǒu cǐ qí。
shēn rù zhòng chéng cháng fú chù,
bù chí cùn rèn lìng xíng shí。
yè lái zhú wài shēng yíng jǐn,
dòng sǔn méi huā rén wèi zhī 。