过沩山陪空印禅师夜话

(宋代)释德洪

浓翠湿衣三十里,渡溪知背几重云。忽惊宝构从空堕,便觉风光与世分。

夜久天香凝错莫,庭闲花雨自缤纷。他生曾伴安禅地,此夕楼钟复共闻。

《过沩山陪空印禅师夜话》拼音标注

guò wéi shān péi kōng yìn shàn shī yè huà
nóng cùi shī yī sān shí lǐ,
dù xī zhī bèi jī zhòng yún。
hū liáng bǎo gōu cóng kōng duò,
biàn jué fēng guāng yǔ shì fēn。
yè jǐu tiān xiāng níng cuò mò,
tíng xián huā yǔ zì bīn fēn。
tā shēng céng bàn ān shàn dì,
cǐ xī lóu zhōng fù gòng wén。