芙蓉楷禅师赞

(宋代)释德洪

望之翛然,冰枯而天粹。即之渊然,云天而水止。意坐石而情无住著,故杖瘦藤而欲起。

人言即俗复即真,出尘之相加冠巾。非因引法忤圣主,我宗僧俗两不存。

五位正宗将仆地,以手挈之阅人世。屹然万仞捍狂澜,荷负大法当如是。

纷纷鄙夫拜公像,譬如蝼蚁见龙象。惊魂已化千微尘,岂特形容先沮丧。

火刀直裰谁得之,醉李故时捕鱼师。岭梅已熟莫咬破,核子乞与宁馨儿。

《芙蓉楷禅师赞》拼音标注

fú róng kǎi shàn shī zàn
wàng zhī xiāo rán,
bīng kū ér tiān cùi。
jí zhī yuān rán,
yún tiān ér shǔi zhǐ。
yì zuò shí ér qíng wú zhù zhù,
gù zhàng shòu téng ér yù qǐ。
rén yán jí sú fù jí zhēn,
chū chén zhī xiāng jiā guān jīn。
fēi yīn yǐn fǎ wǔ shèng zhǔ,
wǒ zōng sēng sú liǎng bù cún。
wǔ wèi zhèng zōng jiāng pū dì,
yǐ shǒu qiè zhī yuè rén shì。
yì rán wàn rèn hàn kuáng lán,
hé fù dà fǎ dāng rú shì。
fēn fēn bǐ fū bài gōng xiàng,
pì rú lóu yǐ jiàn lóng xiàng。
liáng hún yǐ huà qiān wēi chén,
qǐ tè xíng róng xiān jū sāng。
huǒ dāo zhí duó shúi dé zhī,
zùi lǐ gù shí bǔ yú shī。
líng méi yǐ shú mò yǎo pò,
hé zǐ qǐ yǔ níng xīn ér。