蒲元亨画四时扇图
(宋代)释德洪
画工妙物无不可,谁能笔端自忘我。谁蒲睡著呼不闻,但见解衣盘礴裸。
起来漱墨滋破砚,霜绡只尺开纨扇。点缀四时无不有,但觉眼前红绿眩。
云破连峰青碧开,林梢时复见楼台。断桥落日空流水,为问秦人安在哉。
春山杳霭知何处,夏木森森蔽云雨。秋阴未破雪满山,笑指千峰欲归去。
看山对客忆蛾眉,客去愁多自不知。满眼匡庐看画轴,平生坐愧虎头痴。
万事浮云定何有,白鹤归来千载后。江山长在身世忙,岁月不移舟壑走。
对此未归心欲折,借君玉斧修圆月。会看谈笑满清风,讵使人间畏炎热。
《蒲元亨画四时扇图》拼音标注
pú yuán hēng huà sì shí shàn tú
huà gōng miào wù wú bù kě,
shúi néng bǐ duān zì wàng wǒ。
shúi pú shùi zhù hū bù wén,
dàn jiàn jiě yī pán bó luǒ。
qǐ lái shù mò zī pò yàn,
shuāng xiāo zhǐ chǐ kāi wán shàn。
diǎn zhùi sì shí wú bù yǒu,
dàn jué yǎn qián hóng lv̀ xuàn。
yún pò lián fēng qīng bì kāi,
lín shāo shí fù jiàn lóu tái。
duàn qiáo luò rì kōng líu shǔi,
wèi wèn qín rén ān zài zāi。
chūn shān yǎo ǎi zhī hé chù,
xià mù sēn sēn bì yún yǔ。
qīu yīn wèi pò xuě mǎn shān,
xiào zhǐ qiān fēng yù gūi qù。
kàn shān dùi kè yì é méi,
kè qù chóu duō zì bù zhī。
mǎn yǎn kuāng lú kàn huà zhóu,
píng shēng zuò kùi hǔ tóu chī。
wàn shì fú yún dìng hé yǒu,
bái hè gūi lái qiān zài hòu。
jiāng shān cháng zài shēn shì máng,
sùi yuè bù yí zhōu hè zǒu。
dùi cǐ wèi gūi xīn yù zhé,
jiè jūn yù fǔ xīu yuán yuè。
hùi kàn tán xiào mǎn qīng fēng,
jù shǐ rén jiān wèi yán rè。