客中会友

(宋代)释法具

愁中有句可消除,客里无人问所须。竹屋青灯雨声冷,白头相对话江湖。

《客中会友》拼音标注

kè zhōng hùi yǒu
chóu zhōng yǒu jù kě xiāo chú,
kè lǐ wú rén wèn suǒ xū。
zhú wū qīng dēng yǔ shēng lěng,
bái tóu xiāng dùi huà jiāng hú。