游华顶峰

(宋代)释法具

行尽一径龙蛇蟠,病身忽上青云端。天公岂念客来远,偶吹一阵松风寒。

摩挲老眼坐叹息,信有物表非人寰。去天尺五步可到,云梦八九吞何难。

微阳远映众山绿,景气摇动如波澜。青萝吐花叶袅袅,浅水落石声潺潺。

盘空巨石碧如削,暗澹老树苍烟漫。檐牙卓地殿影出,蜗涎上阶夜雨残。

昔人遗迹不复见,但见满目围苍峦。悬知此地可送老,黄叶满庭风闭关。

玉京五城信不远,神仙绶短谁能攀。妄庸柳泌真可笑,安用采药乘朱轓。

《游华顶峰》拼音标注

yóu huá dǐng fēng
xíng jǐn yī jìng lóng shé pán,
bìng shēn hū shàng qīng yún duān。
tiān gōng qǐ niàn kè lái yuǎn,
ǒu chūi yī zhèn sōng fēng hán。
mó suō lǎo yǎn zuò tàn xī,
xìn yǒu wù biǎo fēi rén huán。
qù tiān chǐ wǔ bù kě dào,
yún mèng bā jǐu tūn hé nán。
wēi yáng yuǎn yìng zhòng shān lv̀,
jǐng qì yáo dòng rú bō lán。
qīng luó tǔ huā yè niǎo niǎo,
qiǎn shǔi luò shí shēng chán chán。
pán kōng jù shí bì rú xuē,
àn dàn lǎo shù cāng yān màn。
yán yá zhuō dì diàn yǐng chū,
guā xián shàng jiē yè yǔ cán。
xī rén yí jī bù fù jiàn,
dàn jiàn mǎn mù wéi cāng luán。
xuán zhī cǐ dì kě sòng lǎo,
huáng yè mǎn tíng fēng bì guān。
yù jīng wǔ chéng xìn bù yuǎn,
shén xiān shòu duǎn shúi néng pān。
wàng yōng lǐu mì zhēn kě xiào,
ān yòng cǎi yào chéng zhū fān。