拄杖歌

(宋代)释梵琮

拄杖子,最超绝。
到头到尾黑鳞皴,凛凛风生坚似铁。
同我行,共我歇。
恣纵横,任拖拽。
搅动碧潭龙,打落天边月。
有时拄到千峰顶,千峰万峰俱迸裂。
有时攛入荒草中,潜藏影迹难别辊。
芭蕉有屈无人雪,大随提起重漏泄。
而今老大懒扶持,信手拗来成两橛。

《拄杖歌》拼音标注

zhǔ zhàng gē
zhǔ zhàng zǐ,
zùi chāo jué。
dào tóu dào wěi hēi lín cūn,
lǐn lǐn fēng shēng jiān sì tiě。
tóng wǒ xíng,
gòng wǒ xiē。
zì zòng héng,
rèn tuō yè。
jiǎo dòng bì tán lóng,
dǎ luò tiān biān yuè。
yǒu shí zhǔ dào qiān fēng dǐng,
qiān fēng wàn fēng jù bèng liè。
yǒu shí cuān rù huāng cǎo zhōng,
qián cáng yǐng jī nán bié gǔn。
bā jiāo yǒu qū wú rén xuě,
dà súi tí qǐ zhòng lòu xiè。
ér jīn lǎo dà lǎn fú chí,
xìn shǒu ǎo lái chéng liǎng jué 。