送珪上人归乡

(宋代)安道

南高峰对北高峰,两峰矗上摩青穹。
上人阁锡在其下,咬姜呷醋期心空。
心空一物无依倚,却笑老胡成曲指。
回头重觅旧家山,莫学我行荒草裹。

《送珪上人归乡》拼音标注

sòng gūi shàng rén gūi xiāng
nán gāo fēng dùi běi gāo fēng,
liǎng fēng chù shàng mó qīng qióng。
shàng rén gé xí zài qí xià,
yǎo jiāng xiā cù qī xīn kōng。
xīn kōng yī wù wú yī yǐ,
què xiào lǎo hú chéng qū zhǐ。
húi tóu zhòng mì jìu jiā shān,
mò xué wǒ xíng huāng cǎo guǒ 。