妙峰和尚赞

(宋代)释广闻

见之目明,气和如春,犹据妙峰顶时平等示人。望之心折,面冷如铁,犹坐莲峰堂时大默而说。

奔走龙象,鞭斥风霆。不约而绳,不令而行。宜其谈笑兴起东庵正脉,廓清末流之辙。

至于灵机绝唱,不堕常调,莫妙乎庚峰定穴者也。

《妙峰和尚赞》拼音标注

miào fēng hé shàng zàn
jiàn zhī mù míng,
qì hé rú chūn,
yóu jù miào fēng dǐng shí píng děng shì rén。
wàng zhī xīn zhé,
miàn lěng rú tiě,
yóu zuò lián fēng táng shí dà mò ér shuō。
bēn zǒu lóng xiàng,
biān chì fēng tíng。
bù yuē ér shéng,
bù lìng ér xíng。
yí qí tán xiào xīng qǐ dōng ān zhèng mài,
kuò qīng mò líu zhī chè。
zhì yú líng jī jué chàng,
bù duò cháng diào,
mò miào hū gēng fēng dìng xué zhě yě。