放牛

(宋代)释广闻

呜咿声断笛横时,满目春风不自知。脚后脚前者些子,入渠群队听渠疑。

《放牛》拼音标注

fàng níu
wū yī shēng duàn dí héng shí,
mǎn mù chūn fēng bù zì zhī。
jiǎo hòu jiǎo qián zhě xiē zǐ,
rù qú qún dùi tīng qú yí。