雁荡能仁寺遗诗
(元代)石国英
我行天下山水半,侧身西望长嗟叹。山到蜀川方绝奇,世殊久被微官绊。
万里提兵雁荡来,高牙一展岚雾开。松风吹骑联镳入,高日下照翻经台。
老僧振锡去何所?香篝寂寂佛无语。山鸣谷应应者谁?似有秦民宅幽阻。
姑休尔旅枕尔鋋,云深不得惊龙眠。水晶一派泻琤玉,岁与清气中洄沿。
二三溪碓长林下,人力罢舂天所借。草香花净太古春,虎啸猿吟明月夜。
幽寻静胜登嵯峨,鸾旗柱笔光影摩。诗成写破峭壁翠,稽首岩前诺巨那。
《雁荡能仁寺遗诗》拼音标注
yàn dàng néng rén sì yí shī
wǒ xíng tiān xià shān shǔi bàn,
cè shēn xī wàng cháng jiē tàn。
shān dào shǔ chuān fāng jué qí,
shì shū jǐu bèi wēi guān bàn。
wàn lǐ tí bīng yàn dàng lái,
gāo yá yī zhǎn lán wù kāi。
sōng fēng chūi qí lián biāo rù,
gāo rì xià zhào fān jīng tái。
lǎo sēng zhèn xí qù hé suǒ ?
xiāng gōu jì jì fó wú yǔ。
shān míng gǔ yìng yìng zhě shúi ?
sì yǒu qín mín zhái yōu zǔ。
gū xīu ěr lv̌ zhěn ěr chán,
yún shēn bù dé liáng lóng mián。
shǔi jīng yī pài xiè chēng yù,
sùi yǔ qīng qì zhōng húi yán。
èr sān xī dùi cháng lín xià,
rén lì bà chōng tiān suǒ jiè。
cǎo xiāng huā jìng tài gǔ chūn,
hǔ xiào yuán yín míng yuè yè。
yōu xún jìng shèng dēng cuó é,
luán qí zhù bǐ guāng yǐng mó。
shī chéng xiě pò qiào bì cùi,
jī shǒu yán qián nuò jù nà。
- 上一篇:华首台
- 下一篇:偈颂一百四十二首 其十九