春日客怡山柬高云客陈子盘

(明代)释古邈

久客谁当问此心,日长搔首独成吟。林边雨过烟光淡,殿角霜馀柏影深。

孤鹤不妨怜浅草,野云何必恋高岑。西郊近已无戎马,宗许乘春或可寻。

《春日客怡山柬高云客陈子盘》拼音标注

chūn rì kè yí shān jiǎn gāo yún kè chén zǐ pán
jǐu kè shúi dāng wèn cǐ xīn,
rì cháng sāo shǒu dú chéng yín。
lín biān yǔ guò yān guāng dàn,
diàn jiǎo shuāng yú bǎi yǐng shēn。
gū hè bù fáng lián qiǎn cǎo,
yě yún hé bì liàn gāo cén。
xī jiāo jìn yǐ wú róng mǎ,
zōng xǔ chéng chūn huò kě xún。