咏史十二首 其八

(明代)释函是

君都而臣俞,千古瞻清夷。天性不可易,相得宁无时。

昏庸弃忠良,芳洁蒙谗讥。不可终如何,若命殆安之。

嗟尔楚屈平,忧心亦孔哀。宠眷鲜克终,练要捐尘埃。

武关不还辕,余马独徘徊。亲知复弗谐,日暮谁为媒。

皇天安足问,云旗空委蛇。终焉从彭咸,江中悲不悲。

愤惋匪骨肉,中情恒相随。形骸既勿恤,修名欲何为。

灵枢返宵夙,九曜争光辉。章黻晔且煌,旧乡亦有犁。

寸心苟不忘,率土皆潢池。日月有明晦,桀挚奚是非。

《咏史十二首 其八》拼音标注

yǒng shǐ shí èr shǒu qí bā
jūn dū ér chén yú,
qiān gǔ zhān qīng yí。
tiān xìng bù kě yì,
xiāng dé níng wú shí。
hūn yōng qì zhōng liáng,
fāng jié méng chán jī。
bù kě zhōng rú hé,
ruò mìng dài ān zhī。
jiē ěr chǔ qū píng,
yōu xīn yì kǒng āi。
chǒng juàn xiān kè zhōng,
liàn yào juān chén āi。
wǔ guān bù huán yuán,
yú mǎ dú pái huái。
qīn zhī fù fú xié,
rì mù shúi wèi méi。
huáng tiān ān zú wèn,
yún qí kōng wěi shé。
zhōng yān cóng péng xián,
jiāng zhōng bēi bù bēi。
fèn wǎn fěi gǔ ròu,
zhōng qíng héng xiāng súi。
xíng hái jì wù xù,
xīu míng yù hé wèi。
líng shū fǎn xiāo sù,
jǐu yào zhēng guāng hūi。
zhāng fú yē qiě huáng,
jìu xiāng yì yǒu lí。
cùn xīn gǒu bù wàng,
lv̀ tǔ jiē huáng chí。
rì yuè yǒu míng hùi,
jié zhì xī shì fēi。