咏史十二首 其七
(明代)释函是
微子竟何去,朝鲜闻鹁鸠。箕子托佯狂,为人画九畴。
比干谏而死,形骸以为仇。孔圣称三仁,芳躅传千秋。
迂哉鲁仲连,一身奚所求。彊秦并六国,不知曾闻否。
刻石遍川岳,寻仙穷瀛洲。古今多帝王,东海空悠悠。
更有田北平,除芜锄荒丘。管宁终不仕,读书到白头。
《咏史十二首 其七》拼音标注
yǒng shǐ shí èr shǒu qí qī
wēi zǐ jìng hé qù,
zhāo xiān wén bó jīu。
jī zǐ tuō yáng kuáng,
wèi rén huà jǐu chóu。
bǐ gān jiàn ér sǐ,
xíng hái yǐ wèi chóu。
kǒng shèng chēng sān rén,
fāng zhú chuán qiān qīu。
yū zāi lǔ zhòng lián,
yī shēn xī suǒ qíu。
qiáng qín bìng lìu guó,
bù zhī céng wén fǒu。
kè shí biàn chuān yuè,
xún xiān qióng yíng zhōu。
gǔ jīn duō dì wáng,
dōng hǎi kōng yōu yōu。
gèng yǒu tián běi píng,
chú wú chú huāng qīu。
guǎn níng zhōng bù shì,
dú shū dào bái tóu。