林通判妻挽辞

(宋代)史浩

夕郎凛凛馀风烈,有女犹为世妇师。有己幽闺推德厚,相夫贤路已名驰。

秋天零露铭旌湿,晓月沈光独鹤悲。他日赠黄频锡宠,冢前羊虎石累累。

林通判妻挽辞》拼音标注

lín tōng pàn qī wǎn cí
xī láng lǐn lǐn yú fēng liè,
yǒu nv̌ yóu wèi shì fù shī。
yǒu jǐ yōu gūi tūi dé hòu,
xiāng fū xián lù yǐ míng chí。
qīu tiān líng lù míng jīng shī,
xiǎo yuè shěn guāng dú hè bēi。
tā rì zèng huáng pín xí chǒng,
zhǒng qián yáng hǔ shí lèi lèi。