过灵石赋顽庵 其一

(宋代)释慧空

道人杨歧五世孙,曾持鈯斧开云门。属时多艰众且去,百折午摧君独存。

住庵了却行脚债,随缘混入众生界。和泥合水二顷田,接待方来一茎菜。

我初北归先过君,彼此老大言无文。长年听法庵外石,永日不藏岩上云。

莫嫌家风四立壁,应用河沙体坚密。客来有以顽自疑,五问道人三不知。

《过灵石赋顽庵 其一》拼音标注

guò líng shí fù wán ān qí yī
dào rén yáng qí wǔ shì sūn,
céng chí tú fǔ kāi yún mén。
shǔ shí duō jiān zhòng qiě qù,
bǎi zhé wǔ cūi jūn dú cún。
zhù ān le què xíng jiǎo zhài,
súi yuán hùn rù zhòng shēng jiè。
hé ní hé shǔi èr qǐng tián,
jiē dài fāng lái yī jīng cài。
wǒ chū běi gūi xiān guò jūn,
bǐ cǐ lǎo dà yán wú wén。
cháng nián tīng fǎ ān wài shí,
yǒng rì bù cáng yán shàng yún。
mò xián jiā fēng sì lì bì,
yìng yòng hé shā tǐ jiān mì。
kè lái yǒu yǐ wán zì yí,
wǔ wèn dào rén sān bù zhī。