又送从道
(宋代)石介
常欲饱煖天下人,其道未得一寸施。其有二亲皆七十,糠覈不充常寒饥。
昨日访我破屋下,具鸡一只酒一卮。其起却盘箸不举,吾亲未省曾食之。
对我嘘嚱涕泗下,孝其之心真可悲。其固与我同一体,相间岂复有毛皮。
顾其之亲则吾亲,吾亲冻馁无柰何。饱煖天下心徒为,送其出门成此诗。
《又送从道》拼音标注
yòu sòng cóng dào
cháng yù bǎo nuǎn tiān xià rén,
qí dào wèi dé yī cùn shī。
qí yǒu èr qīn jiē qī shí,
kāng hé bù chōng cháng hán jī。
zuó rì fǎng wǒ pò wū xià,
jù jī yī zhǐ jǐu yī zhī。
qí qǐ què pán zhù bù jǔ,
wú qīn wèi shěng céng shí zhī。
dùi wǒ xū xì tì sì xià,
xiào qí zhī xīn zhēn kě bēi。
qí gù yǔ wǒ tóng yī tǐ,
xiāng jiān qǐ fù yǒu máo pí。
gù qí zhī qīn zé wú qīn,
wú qīn dòng něi wú nài hé。
bǎo nuǎn tiān xià xīn tú wèi,
sòng qí chū mén chéng cǐ shī。