春风 其一

(明代)释今无

郊外閒田十亩宽,竹窗孤坐到更阑。长鸣檐马听无倦,乍过山花不耐看。

浊酒客添烦思满,幽香僧爱石楼寒。微微几阵黄梅雨,随意莓苔上石坛。

《春风 其一》拼音标注

chūn fēng qí yī
jiāo wài xián tián shí mǔ kuān,
zhú chuāng gū zuò dào gèng lán。
cháng míng yán mǎ tīng wú juàn,
zhà guò shān huā bù nài kàn。
zhuó jǐu kè tiān fán sī mǎn,
yōu xiāng sēng ài shí lóu hán。
wēi wēi jī zhèn huáng méi yǔ,
súi yì méi tái shàng shí tán。