残冬归宗阅毗尼忆阿公时阿公出沈阳之千山 其二

(明代)释今严

又逢岁晚客心惊,病骨遥怜万里情。长听哀笳吹汉曲,几看边月照秦城。

山中薄雪难为赋,塞外重裘尚厌轻。芳草绿时相忆否,江南二月好莺声。

《残冬归宗阅毗尼忆阿公时阿公出沈阳之千山 其二》拼音标注

cán dōng gūi zōng yuè pí ní yì ā gōng shí ā gōng chū shěn yáng zhī qiān shān qí èr
yòu féng sùi wǎn kè xīn liáng,
bìng gǔ yáo lián wàn lǐ qíng。
cháng tīng āi jiā chūi hàn qū,
jī kàn biān yuè zhào qín chéng。
shān zhōng bó xuě nán wèi fù,
sāi wài zhòng qíu shàng yàn qīng。
fāng cǎo lv̀ shí xiāng yì fǒu,
jiāng nán èr yuè hǎo yīng shēng。