杪冬登玉川门 其一

(明代)释今严

才过粤岭已闻名,漱石空怀两载情。乘兴顿忘冰雪色,望来渐觉骨神清。

嵯峨石势危城出,澎湃溪声春雨平。心目屡分无可似,寒灯疏磬月微明。

《杪冬登玉川门 其一》拼音标注

miǎo dōng dēng yù chuān mén qí yī
cái guò yuè líng yǐ wén míng,
shù shí kōng huái liǎng zài qíng。
chéng xīng dùn wàng bīng xuě sè,
wàng lái jiàn jué gǔ shén qīng。
cuó é shí shì wēi chéng chū,
péng pài xī shēng chūn yǔ píng。
xīn mù lv̌ fēn wú kě sì,
hán dēng shū qìng yuè wēi míng。