怀顿修诃衍时在匡山予挂锡雷峰
(明代)释今严
情閒渐渐平怀抱,竟夏忘言到杪秋。频别悟人无解语,独吟荒径有微愁。
一溪霜叶客中尽,几树寒声簟外幽。最忆汉阳峰月好,依依遥对武昌楼。
《怀顿修诃衍时在匡山予挂锡雷峰》拼音标注
huái dùn xīu hē yǎn shí zài kuāng shān yú guà xí léi fēng
qíng xián jiàn jiàn píng huái bào,
jìng xià wàng yán dào miǎo qīu。
pín bié wù rén wú jiě yǔ,
dú yín huāng jìng yǒu wēi chóu。
yī xī shuāng yè kè zhōng jǐn,
jī shù hán shēng diàn wài yōu。
zùi yì hàn yáng fēng yuè hǎo,
yī yī yáo dùi wǔ chāng lóu。